Chương 1: Chương 1
avatar

trieuduong

14/01/2026
Sau tang lễ, tôi trở thành chủ nhà

Không gian của nhà tang lễ thành phố hôm nay dường như đặc quánh lại bởi mùi hương trầm nồng nặc và sắc đen u uất của những dải lụa tang. Tiếng nhạc trầm buồn, nỉ non vang lên đều đặn, chậm rãi như từng nhịp tim đang bị kéo dài đến mức đau đớn, len lỏi vào từng kẽ tóc, thấm qua lớp áo vest mỏng, khiến người ta cảm thấy một cái lạnh thấu xương dù đang giữa mùa hè oi ả.

Thẩm An đứng đó, ngay bên cạnh linh cữu của người chồng vừa quá cố - ông Tần, một nhân vật quyền lực trong giới kinh doanh, người từng chỉ cần nhíu mày cũng đủ khiến một phòng họp nín thở. Giờ đây, ông nằm yên dưới lớp kính trong suốt, gương mặt được trang điểm cẩn thận đến mức xa lạ, như thể đã bị rút cạn mọi quyền uy, chỉ còn lại một thân xác im lìm không chút sức sống.

Cô đứng rất thẳng lưng, như đã quen với việc không cho phép bản thân gục xuống. Gương mặt không một chút gợn sóng, phẳng lặng như mặt hồ không gió. Chiếc váy đen cô mặc được đặt may riêng, đường cắt tinh tế, kín đáo nhưng không che giấu được vóc dáng mảnh mai, thanh thoát, một vẻ đẹp lạnh lùng, xa cách, tựa nhành mai đứng lặng giữa mùa đông khắc nghiệt.

Đôi mắt cô không đỏ hoe, cũng không đẫm lệ. Ánh nhìn ấy khiến những người đến viếng không khỏi thì thầm sau lưng. Có kẻ khẽ lắc đầu, có người nhíu mày khó chịu. Trong thế giới của họ, một người vợ tốt phải khóc đến kiệt sức trước linh cữu chồng. Không khóc, đồng nghĩa với vô tình.

Nhưng Thẩm An không quan tâm. Ba năm qua, cuộc hôn nhân này chưa từng là nơi trú ẩn của cô. Nó là một chiếc lồng son được đánh bóng cẩn thận, bên trong đầy đủ vật chất nhưng thiếu không khí để thở. Cái chết của ông Thẩm, với cô, không phải là bi kịch sẵn có mà là dấu chấm hết cho một chương đời bị kiểm soát đến nghẹt thở.

Phía sau cô, cách đúng hai bước chân không thừa, không thiếu là Lâm Quân.

Anh đứng đó, bất động như một pho tượng được đặt đúng vị trí. Bộ vest đen vừa vặn, mái tóc chải gọn, từng chi tiết đều hoàn hảo đến mức không ai tìm được điểm sơ suất. Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy hai bàn tay anh đang siết lại rất khẽ phía sau lưng, một động tác vô thức chỉ xuất hiện khi anh phải kìm nén điều gì đó.

Lâm Quân là trợ lý thân tín nhất của ông Tần. Suốt những năm qua, cái tên này gần như đồng nghĩa với “người thực thi ý chí của ông Tần”. Anh là người sắp xếp lịch trình, dọn dẹp hậu quả, che chắn những góc khuất mà giới truyền thông không bao giờ được chạm tới.

Và cũng là người duy nhất trong căn biệt thự rộng lớn ấy biết rằng, vào những đêm khuya, khi đèn đã tắt hết, Thẩm An thường đứng rất lâu trước cửa sổ, lặng lẽ nhìn xuống khu vườn không một bóng người.

Mọi người lần lượt đi qua linh cữu. Thẩm An đáp lễ bằng những cái gật đầu vừa đủ lịch sự. Mỗi cái cúi đầu đều chính xác như đã được tính toán. Cô không cho phép mình chệch nhịp, bởi chỉ cần một sơ suất nhỏ, cô sẽ trở thành mục tiêu cho vô số lời công kích.

Cơn đau từ thắt lưng âm ỉ truyền lên khiến cô hơi mất tập trung. Đôi chân trên đôi giày cao gót mười phân bắt đầu tê dại. Cô khẽ nhíu mày, rất khẽ, đến mức không ai nhận ra.

Ngoại trừ Lâm Quân.

Anh nhích lên nửa bước, rất tự nhiên, vừa đủ để chắn đi luồng gió lạnh từ máy điều hòa đang thổi thẳng vào vai cô. Không một lời nhắc nhở, không một cử chỉ thừa. Khoảng cách giữa họ vẫn giữ nguyên, nhưng sự che chở lại rõ ràng đến mức khiến Thẩm An thoáng sững lại.

Cô không quay đầu. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên cô nhận ra: anh luôn biết cô cần gì, trước cả khi cô kịp mở miệng.

Khi vị khách cuối cùng rời đi, sảnh tang lễ chỉ còn lại những người trong gia tộc họ Tần. Không khí lập tức đổi khác. Những ánh nhìn lịch sự biến mất, thay vào đó là sự dò xét không che giấu.

Một người đàn bà trung niên bước tới, giọng nói ngọt ngào nhưng ánh mắt sắc bén: “Thẩm An à, chồng mất mà không nhỏ được giọt nước mắt nào, cô cũng sắt đá thật đấy.”

Thẩm An chậm rãi ngước lên. Ánh đèn phản chiếu lên đôi mắt cô, lạnh và sâu. Khóe môi cô cong lên thành một nụ cười nhạt, hoàn hảo đến mức không ai bắt bẻ được.

Cô chậm rãi lên tiếng: “Nước mắt không làm người chết sống lại cũng không khiến người sống thanh thản hơn.”

Căn phòng im lặng trong một nhịp thở.

Lâm Quân lúc này mới lên tiếng, cắt ngang mọi lời định nói tiếp: “Bà chủ cần nghỉ ngơi để chuẩn bị cho buổi đọc di chúc ngày mai. Mong mọi người giữ ý tứ ở nơi trang nghiêm này.”

Người đàn bà kia nhìn anh, rồi nhìn Thẩm An, cuối cùng chỉ hừ lạnh một tiếng mà bỏ đi.

Thẩm An thở ra thật khẽ. Lần đầu tiên trong ngày, cô cho phép mình thả lỏng một chút. Cô xoay người lại.

Ánh mắt họ chạm nhau.

Không phải ánh nhìn của cấp trên và cấp dưới. Cũng không phải của một người phụ nữ đang được bảo vệ bởi quyền lực của chồng. Trong khoảnh khắc rất ngắn ấy, cô thấy trong mắt anh một thứ gì đó khác đi, sự thấu hiểu không cần lời giải thích.

Anh vẫn đứng ở đó, đúng vị trí của mình. Không tiến lên, không lùi lại. Như thể chỉ cần cô chưa ngã xuống, anh sẽ mãi là người đứng phía sau, lặng lẽ chắn gió.

Đêm nay sẽ rất dài.

Và Thẩm An biết, người đàn ông này sẽ không rời đi cho đến khi cô an toàn trở về nhà.